Bữa tối ở Myanmar

Gần đây tôi có một chuyến công tác sang Myanmar. Chuyến đi để lại trong tôi nhiều thứ hơn tôi tưởng.
Ai chưa biết thì Myanmar đang trải qua giai đoạn rất khó khăn. Nội chiến đã kéo dài nhiều năm.
Phần lớn mọi người nói rằng đến đó không an toàn. Ngày nào cũng có thêm dân thường chết.
Chưa hết, một trận động đất lớn vừa xảy ra. Hạ tầng sụp đổ. Đến giờ vẫn còn người mất tích.
Tôi vẫn đi.
Chuyến đi có nhiều chuyện, nhưng có một điều tôi thấy rất rõ: đất nước loạn thì người nào sống trong đó cũng dính.
Công ty tôi có mấy đồng nghiệp bên đó. Nhìn họ đi qua những ngày như vậy khiến tôi nhìn mọi thứ khác đi.
Chúng tôi ăn tối với nhau một bữa.
Chỉ là ngồi xuống, ăn với nhau, và vui vì còn được ngồi đó — vậy thôi cũng đã đủ để tin là ngày mai sẽ sáng hơn.
Biết ơn vì mình đang có những gì mình có. Biết ơn vì mình vẫn đang sống trong bình yên.
Có đồng nghiệp của tôi đã mất người thân. Nhà thì mất, hoặc đổ sập sau động đất.
Nhìn cách người Myanmar gồng mình sống qua từng ngày, tôi thấy mình nhỏ lại.
Trong chuyến đi, tôi cũng ghé một ngôi chùa 2.500 năm.
Rất nhiều người đến đó để cầu nguyện, để ngồi. Có người chỉ ngồi yên, không làm gì cả.
Không hiểu sao lúc đó tôi nghĩ: dù cuộc sống có khó đến đâu, lời Phật dạy vẫn đúng — mọi chuyện xảy ra đều để dạy ta một điều gì đó.
Khó đến đâu thì thay vì trách sao mình xui, sao mình khổ, hãy tìm bài học nằm bên trong.
Và dù thế nào, đừng bỏ cuộc.